徐孺子亭

宋代 王十朋
一室不暇扫,心期扫天下。一榻不妄设,所待必贤者。 南州杰出士,林泉事潇洒。闭门谢弓招,道合不吾舍。 谁云性少通,得一不为寡。豫章岂私交,端欲重宗社。 汉廷无此贤,忍使遗在野。交章荐天阙,聘礼备车马。 高人竟不屈,清风凛华夏。寄声郭有道,一木难支厦。 肯同樊处士,声名祇虚假。鸡酒吊知音,韬光老松槚。 倘令居孔门,行藏似回也。江西今仲举,吏事饰儒雅。 神交千载友,丹青妙摹写。作亭古东湖,鳞鳞万椽瓦。 序嗤滕阁王,词偪长沙贾。佳客从公游,湖光莹尊斝。 孺子真可师,世途何土苴。行矣浙东西,锄犁各归把。
shì xiá sǎo   xīn sǎo tiān xià wàng shè suǒ   dài xián zhě    
nán zhōu jié chū shì   lín quán shì xiāo mén xiè gōng zhāo dào   shě    
shuí yún xìng shǎo tōng   wéi guǎ zhāng jiāo duān   zhòng zōng shè    
hàn tíng xián   rěn shǐ 使 zài jiāo zhāng jiàn tiān què pìn   bèi chē    
gāo rén jìng   qīng fēng lǐn huá xià shēng guō yǒu dào   nàn zhī shà    
kěn tóng fán chǔ shì   shēng míng jiǎ jiǔ diào zhī yīn tāo   guāng lǎo sōng jiǎ    
tǎng lìng kǒng mén   xíng cáng shì huí jiāng jīn 西 zhòng   shì shì    
shén jiāo qiān zǎi yǒu   dān qīng miào xiě zuò tíng dōng lín   lín wàn chuán    
chī téng wáng   cháng shā jiǎ jiā cóng gōng yóu   guāng yíng zūn jiǎ    
zhēn shī   shì xíng zhè dōng chú 西   guī