徐孺亭

宋代 苏辙
徐君郁郁涧底松,陈君落落堂上栋。 涧深松茂不遭伐,堂毁栋折伤其躬。 二人出处势不合,譬如日月行西东。 胡为宾主两相好,一榻挂壁吹清风。 人生遇合何必同,一朝利尽更相攻。 先号后笑不须怪,外物未可疑心胸。 比干谏死微子去,自古不辨污与隆。 我来故国空叹息,城东旧宅生茅蓬。 平湖十顷照清庙,独书徐子遗陈公。 二人皆合配社稷,胡不相对祠堂中。
jūn jiàn sōng   chén jūn luò luò táng shàng dòng  
jiàn shēn sōng mào zāo   táng huǐ dòng shé shāng gōng  
èr rén chū chǔ shì   yuè xíng 西 dōng  
wéi bīn zhǔ liǎng xiāng hǎo   guà chuī qīng fēng  
rén shēng tóng   zhāo jǐn gēng xiāng gōng  
xiān hào hòu xiào guài   wài wèi xīn xiōng  
gān jiàn wēi   biàn lóng  
lái guó kōng tàn   chéng dōng jiù zhái shēng máo péng  
píng shí qǐng zhào qīng miào   shū zi chén gōng  
èr rén jiē pèi shè   xiāng duì táng zhōng