浔守李侯以所蓄法书十轴相示题卷末

宋代 李纲
承平文物何富哉,宝章万笈藏蓬莱。馀篇散落士夫手,名笔往往牙签排。 连年戎马扰河洛,锦标玉轴随飞埃。李侯好事不忍弃,万里艰棘携南来。 炎荒相遇一笑粲,出以示我逾琼瑰。欧虞颜柳邈已远,兰亭况复昭陵埋。 空遗妙迹刻琬琰,不若古楮存烟煤。君谟近世称第一,笔力与古肩相挨。 醉翁工夫不在字,名望自足尊舆台。芙蓉仙人有典则,沧浪逐客气不衰。 胸中磊落难屈折,故使心画奇而巍。东坡行书骋姿媚,山谷草圣穷萦回。 二公文翰照千古,俯视凡马皆驽骀。米颠碌碌不足数,运笔尚有从横才。 迩来非是无点画,追时取好如俳谐。陆书楷法虽小学,古人用意何其能。 君看篆籀写韵语,精巧岂易容追陪。今人万事不如古,矧以毫墨争雄魁。 嗟余病废卧都峤,何止我马云虺尵。感时抚事百忧集,对案不复能持杯。 明窗展卷慰岑寂,坐迁旧观双眸开。梁溪书室插架处,念远更觉增驰怀。 世间雅好无出此,绝胜宝玩琴藏雷。于今此物未易得,愿言什袭传云来。
chéng píng wén zāi   bǎo zhāng wàn cáng péng lái piān sàn luò shì shǒu míng   wǎng wǎng qiān pái    
lián nián róng rǎo luò   jǐn biāo zhóu suí fēi āi hóu hǎo shì rěn wàn   jiān xié nán lái    
yán huāng xiāng xiào càn   chū shì qióng guī ōu yán liǔ miǎo yuǎn lán   tíng kuàng zhāo líng mái    
kōng miào wǎn yǎn   ruò chǔ cún yān méi jūn jìn shì chēng   jiān xiāng āi    
zuì wēng gōng zài   míng wàng zūn tái róng xiān rén yǒu diǎn cāng   làng zhú qi shuāi    
xiōng zhōng lěi luò nàn shé   shǐ 使 xīn huà ér wēi dōng xíng shū chěng mèi 姿 shān   cǎo shèng qióng yíng huí    
èr gōng wén hàn zhào qiān   shì fán jiē dài diān shù yùn   shàng yǒu cóng héng cái    
ěr lái fēi shì diǎn huà   zhuī shí hǎo pái xié shū kǎi suī xiǎo xué   rén yòng néng    
jūn kàn zhuàn zhòu xiě yùn   jīng qiǎo róng zhuī péi jīn rén wàn shì shěn   háo zhēng xióng kuí    
jiē bìng fèi dōu jiào   zhǐ yún huī tuí gǎn shí shì bǎi yōu duì   àn néng chí bēi    
míng chuāng zhǎn juǎn wèi cén   zuò qiān jiù guān shuāng móu kāi liáng shū shì chā jià chù niàn   yuǎn gèng jué zēng chí huái   怀  
shì jiān hǎo chū   jué shèng bǎo wán qín cáng léi jīn wèi yuàn   yán shí chuán yún lái