训士吟 其三

清代 戴亨
种桑采桑叶,采桑养蚕子。风雨忽纵横,叶尽蚕欲死。 抱蚕对蚕泣,泪落桑园里。讵缘绵绣心,淹没遽尔尔。 所伤万人寒,不织从此始。不织伤人寒,不修道则否。 所以古圣贤,殷勤诲不已。一语不能行,万卷徒糠秕。
zhǒng sāng cǎi sāng   cǎi sāng yǎng cán fēng zòng héng   jǐn cán    
bào cán duì cán   lèi luò sāng yuán yuán mián xiù xīn yān   ěr ěr    
suǒ shāng wàn rén hán   zhī cóng shǐ zhī shāng rén hán   xiū dào fǒu    
suǒ shèng xián   yīn qín huì néng xíng wàn   juàn kāng