訓士吟 其三

清代 戴亨
種桑採桑葉,採桑養蠶子。風雨忽縱橫,葉盡蠶欲死。 抱蠶對蠶泣,淚落桑園裡。詎緣綿繡心,淹沒遽爾爾。 所傷萬人寒,不織從此始。不織傷人寒,不修道則否。 所以古聖賢,殷勤誨不已。一語不能行,萬卷徒糠秕。
zhǒng sāng cǎi sāng   cǎi sāng yǎng cán fēng zòng héng   jǐn cán    
bào cán duì cán   lèi luò sāng yuán yuán mián xiù 綿 xīn yān   ěr ěr    
suǒ shāng wàn rén hán   zhī cóng shǐ zhī shāng rén hán   xiū dào fǒu    
suǒ shèng xián   yīn qín huì néng xíng wàn   juàn kāng