徐君猷挽词
一舸南游遂不归,清江赤壁照人悲。
请看行路无従涕,尽是当年不忍欺。
雪后独来栽柳处,竹间行复采茶时。
山城散尽樽前客,旧恨新愁只自知。
yī
一
gě
舸
nán
南
yóu
游
suì
遂
bù
不
guī
归
,
qīng
清
jiāng
江
chì
赤
bì
壁
zhào
照
rén
人
bēi
悲
。
qǐng
请
kàn
看
xíng
行
lù
路
wú
无
cóng
従
tì
涕
,
jìn
尽
shì
是
dāng
当
nián
年
bù
不
rěn
忍
qī
欺
。
xuě
雪
hòu
后
dú
独
lái
来
zāi
栽
liǔ
柳
chù
处
,
zhú
竹
jiān
间
xíng
行
fù
复
cǎi
采
chá
茶
shí
时
。
shān
山
chéng
城
sàn
散
jìn
尽
zūn
樽
qián
前
kè
客
,
jiù
旧
hèn
恨
xīn
新
chóu
愁
zhī
只
zì
自
zhī
知
。