许季高怡如相继而逝仲退有诗悼之亦复次韵

宋代 徐瑞
鸣呼二子遂如此,里半凄凉谁与归。 生养死藏情永痛,霤号野哭涕徒挥。 久悲前辈子无岁,今叹期文事转非。 独到青灯哦楚些,西风猎猎飓帘衣。
míng èr zi suì   bàn liáng shuí guī  
shēng yǎng cáng qíng yǒng tòng   liù hào huī  
jiǔ bēi qián bèi zi suì   jīn tàn wén shì zhuǎn fēi  
dào qīng dēng ó chǔ xiē   西 fēng liè liè lián