許季高怡如相繼而逝仲退有詩悼之亦複次韻

宋代 徐瑞
鳴呼二子遂如此,里半淒涼誰與歸。 生養死藏情永痛,霤號野哭涕徒揮。 久悲前輩子無歲,今嘆期文事轉非。 獨到青燈哦楚些,西風獵獵颶簾衣。
míng èr zi suì   bàn liáng shuí guī  
shēng yǎng cáng qíng yǒng tòng   liù hào huī  
jiǔ bēi qián bèi zi suì   jīn tàn wén shì zhuǎn fēi  
dào qīng dēng ó chǔ xiē   西 fēng liè liè lián