徐杭舟中

清代 魏锡曾
朔风起林莽,凛冽吹人衣。归舟日将夕,但见黄叶飞。 卧看水中影,绿树还依依。波旋影零乱,荡漾烟痕微。 遥天积层雪,远山衔落晖。寒鸦没平野,群鸭归村扉。 寓目即成趣,当此心忘机。有客荷樵立,吾为歌采薇。
shuò fēng lín mǎng   lǐn liè chuī rén guī zhōu jiāng dàn   jiàn huáng fēi    
kàn shuǐ zhōng yǐng   绿 shù hái xuán yǐng líng luàn dàng   yàng yān hén wēi    
yáo tiān céng xuě   yuǎn shān xián luò huī hán méi píng qún   guī cūn fēi    
chéng   dāng xīn wàng yǒu qiáo   wèi cǎi wēi