戌亥之际有闻偶成一首

明代 王世贞
春来负癖近膏肓,尽日支颐不下床。但是世情容懒却,不教年事向愁量。 沧桑变后身难定,蛮触争来地已荒。冠盖几家狐父里,文章若个夜郎王。 才怜夸父追炎,依旧阳鱎拥钓忙。学佛又投多宝座,寻真先试化金方。 沽将浊酒新狂水,检罢残编古战场。欲向太湖栖一曲,建成车马聘东黄。
chūn lái jìn gāo huāng   jìn zhī xià chuáng dàn shì shì qíng róng lǎn què   jiào nián shì xiàng chóu liàng    
cāng sāng biàn hòu shēn nán dìng   mán chù zhēng lái huāng guān gài jiā wén   zhāng ruò láng wáng    
cái lián kuā zhuī yán     jiù yáng jiǎo yōng diào máng xué yòu tóu duō bǎo zuò xún   zhēn xiān shì huà jīn fāng    
jiāng zhuó jiǔ xīn kuáng shuǐ   jiǎn cán biān zhàn chǎng xiàng tài jiàn   chéng chē pìn dōng huáng