雪中以独钓寒江雪分韵得独字

宋代 韩元吉
天公岂相撩,馈以万顷玉。 朝来一堪煮。茗碗荐新菊。 窗中有佳致,一水卧寒绿。 城闉閴在眼,况复见岩谷。 相过二三子,共喜醅翁熟。 狂歌且暂醉,夜半还秉烛。 犹胜杜陵翁,山中掘黄独。
tiān gōng xiāng liāo   kuì wàn qǐng  
zhāo lái kān zhǔ míng wǎn jiàn xīn    
chuāng zhōng yǒu jiā zhì   shuǐ hán 绿  
chéng yīn zài yǎn   kuàng jiàn yán  
xiāng guò èr sān   gòng pēi wēng shú  
kuáng qiě zàn zuì   bàn hái bǐng zhú  
yóu shèng líng wēng   shān zhōng jué huáng