雪中以獨釣寒江雪分韻得獨字

宋代 韓元吉
天公豈相撩,饋以萬頃玉。 朝來一堪煮。茗碗薦新菊。 窗中有佳致,一水臥寒綠。 城闉閴在眼,況復見岩谷。 相過二三子,共喜醅翁熟。 狂歌且暫醉,夜半還秉燭。 猶勝杜陵翁,山中掘黃獨。
tiān gōng xiāng liāo   kuì wàn qǐng  
zhāo lái kān zhǔ míng wǎn jiàn xīn    
chuāng zhōng yǒu jiā zhì   shuǐ hán  
chéng yīn zài yǎn   kuàng jiàn yán  
xiāng guò èr sān   gòng pēi wēng shú  
kuáng qiě zàn zuì   bàn hái bǐng zhú  
yóu shèng líng wēng   shān zhōng jué huáng