雪中闻鸠

宋代 王令
孰谓拙者鸠,已厌不可弹。 吾寒方病雪,尔何雪自唤。 寒城千万家,什伍赤两骭。 通衢结沮冰,走指堕或半。 门闭市无人,灶冷烟不爨。 俗以雪为贺,我独雪之叹。 富贵宜为忧,不忧亦何患。
shú wèi zhuō zhě jiū   yàn dàn  
hán fāng bìng xuě   ěr xuě huàn  
hán chéng qiān wàn jiā   shí chì liǎng gàn  
tōng jié bīng   zǒu zhǐ duò huò bàn  
mén shì rén   zào lěng yān cuàn  
xuě wèi   xuě zhī tàn  
guì wèi yōu   yōu huàn