雪中对客

明代 顾清
茅屋无风已自寒,客来飞雪满遥山。相看只合围炉坐,欲去谁能放棹还。 梅萼映空增怅望,松枝低槛故阑珊。平生陶谷多才隽,愁绝佳人一笑间。
máo fēng hán   lái fēi xuě mǎn yáo shān xiāng kàn zhī wéi zuò   shuí néng fàng zhào hái
méi è yìng kōng zēng chàng wàng   sōng zhī kǎn lán shān píng shēng táo duō cái jùn   chóu jué jiā rén xiào jiān