雪中呈范景仁侍郎

宋代 苏辙
羁游亦何乐,幸此贤主人。 东斋暖且深,高眠不知晨。 开门惊照曜,舞雪方缤纷。 繁云覆庭庑,落势一何匀。 霏霺本无着,积叠巧相因。 万类忽同色,九衢净无尘。 园林开组练,观阙堆琼珉。 虫书散鸟足,缟带翻车轮。 远游浩千里,欲出迷四邻。 谁言助春农,亦善欺客贫。 赖我古君子,高谈吐阳春。 方当庇华屋,岂忧无束薪。
yóu   xìng xián zhǔ rén  
dōng zhāi nuǎn qiě shēn   gāo mián zhī chén  
kāi mén jīng zhào yào   xuě fāng bīn fēn  
fán yún tíng   luò shì yún  
fēi wéi běn zhuó   dié qiǎo xiāng yīn  
wàn lèi tóng   jiǔ jìng chén  
yuán lín kāi liàn   guān quē duī qióng mín  
chóng shū sàn niǎo   gǎo dài fān chē lún  
yuǎn yóu hào qiān   chū lín  
shuí yán zhù chūn nóng   shàn pín  
lài jūn zi   gāo tán yáng chūn  
fāng dāng huá   yōu shù xīn