谑雪

明代 徐渭
梅花一夜窗中见,昨冬少雪春无霰。寒来借景苦无多,窗小只须三百片。 每举枯杯对此花,只愁落尽是风沙。谁知滕六虽无赖,亦遣残绡缟树叉。 一行分向朱门屋,误落寒酥点羊肉。锦屏不使冻胭脂,飞絮落盐弦上扑。 四条觔急冷鹍鸡,一二时中肉作围。岂无一笠黄茅里,僵杀岩岩一瓮齑。 初起青蘋本亦同,大王毕竟是雄风。总令受者自分别,难道青天秉至公。
méi huā chuāng zhōng jiàn   zuó dōng shǎo xuě chūn xiàn hán lái jiè jǐng duō chuāng   xiǎo zhǐ sān bǎi piàn    
měi bēi duì huā   zhǐ chóu luò jìn shì fēng shā shéi zhī téng liù suī lài   qiǎn cán xiāo gǎo shù chā    
xíng fēn xiàng zhū mén   luò hán diǎn yáng ròu jǐn píng shǐ dòng 使 yān zhī fēi   luò yán xián shàng    
tiáo jīn lěng kūn   èr shí zhōng ròu zuò wéi huáng máo jiāng   shā yán yán wèng    
chū qīng píng běn tóng   dài wáng jìng shì xióng fēng zǒng lìng shòu zhě fēn bié nán   dào qīng tiān bǐng zhì gōng