学山诗为徐县丞伯澄作

元代 邓雅
天行本无停,一息可万里。人学法乎天,乾乾讵能已。 譬如欲为山,初焉覆一篑。岂暇计岁功,未成安可止。 一朝成高山,万古蓄元气。云雾含氤氲,松柏蔼苍翠。 庙堂需栋梁,风雨资大庇。未成一篑者,视此宁不愧。 伟哉学山翁,善学足继志。罔俾眉山人,专美假山记。
tiān xíng běn tíng   wàn rén xué tiān   qián qián néng
wéi shān   chū yān kuì xiá suì gōng   wèi chéng ān zhǐ
zhāo chéng gāo shān   wàn yuán yún hán yīn yūn   sōng bǎi ǎi cāng cuì
miào táng dòng liáng   fēng wèi chéng kuì zhě   shì níng kuì
wěi zāi xué shān wēng   shàn xué zhì wǎng méi shān rén   zhuān měi jiǎ shān