雪三首

宋代 林逋
瓦沟如粉叠楼腰,高会谁能解酒貂。 清夹晓林初落索,冷和春雨转飘萧。 堪怜雀避来闲地,最爱僧冲过短桥。 独有闭关孤隐者,一轩贫病在颜瓢。
gōu fěn dié lóu yāo   gāo huì shuí néng jiě jiǔ diāo
qīng jiā xiǎo lín chū luò suǒ   lěng chūn zhuǎn piāo xiāo
kān lián què lái xián   zuì ài sēng chōng guò duǎn qiáo
yǒu guān yǐn zhě   xuān pín bìng zài yán piáo