雪晴呈子永

宋代 范成大
碧空无处泊同云,晴入荒园鸟雀驯。 冰面小风池欲动,雪边浓日瓦如薰。 尘容俗状长为客,冷蕊疏枝又作春。 诗卷岂能生暖热,犯寒聊复恼比邻。
kōng chǔ tóng yún   qíng huāng yuán niǎo què xùn  
bīng miàn xiǎo fēng chí dòng   xuě biān nóng xūn  
chén róng zhuàng zhǎng wèi   lěng ruǐ shū zhī yòu zuò chūn  
shī juàn néng shēng nuǎn   fàn hán liáo nǎo lín