雪晴

宋代 陆游
腊尽春生白帝城,俸钱虽薄胜躬耕。 眼前但恨亲朋少,身外元知得丧轻。 日映满窗松竹影,雪消并舍鸟乌声。 老来莫道风情减,忆向烟芜信马行。
jǐn chūn shēng bái chéng   fèng qián suī báo shèng gōng gēng
yǎn qián dàn hèn qīn péng shǎo   shēn wài yuán zhī de sàng qīng
yìng mǎn chuāng sōng zhú yǐng   xuě xiāo bìng shè niǎo shēng
lǎo lái dào fēng qíng jiǎn   xiàng yān xìn xíng