雪 其二

宋代 徐积
君看飞雪竞翩翩,云将争驱正著鞭。人望已酬残腊后,物华兼值早梅天。 招沽北掾输平日,走马西州忆少年。漏屋旋消濡弊褐,破窗穿过湿馀笺。 蹄涔易见真洼满,粪土难辞伪色鲜。席户冷灰人削迹,朱门热炙客摩肩。 纷纷万事还如此,寂寂幽怀尽舍旃。流水明中争趁月,断鸿深处独藏仙。 谁家渔棹空闻笛,何处樵村只见烟。最好耕农相贺了,牛衣醉卧夕阳田。
jūn kàn fēi xuě jìng piān piān   yún jiāng zhēng zhèng zhù biān rén wàng chóu cán hòu   huá jiān zhí zǎo méi tiān    
zhāo běi yuàn shū píng   zǒu 西 zhōu shào nián lòu xuán xiāo   chuāng chuān guò 穿 shī 湿 jiān    
cén jiàn zhēn mǎn   fèn nán wěi xiān lěng huī rén xiāo zhū   mén zhì jiān    
fēn fēn wàn shì hái   yōu huái 怀 jǐn shě zhān liú shuǐ míng zhōng zhēng chèn yuè duàn   hóng shēn 鸿 chù cáng xiān    
shuí jiā zhào kōng wén   chǔ qiáo cūn zhī jiàn yān zuì hǎo gēng nóng xiāng le niú   zuì yáng tián