雪 其二

宋代 徐積
君看飛雪競翩翩,雲將爭驅正著鞭。人望已酬殘臘後,物華兼值早梅天。 招沽北掾輸平日,走馬西州憶少年。漏屋旋消濡弊褐,破窗穿過濕餘箋。 蹄涔易見真窪滿,糞土難辭偽色鮮。席戶冷灰人削跡,朱門熱炙客摩肩。 紛紛萬事還如此,寂寂幽懷盡舍旃。流水明中爭趁月,斷鴻深處獨藏仙。 誰家漁棹空聞笛,何處樵村只見煙。最好耕農相賀了,牛衣醉臥夕陽田。
jūn kàn fēi xuě jìng piān piān   yún jiāng zhēng zhèng zhù biān rén wàng chóu cán hòu   huá jiān zhí zǎo méi tiān    
zhāo běi yuàn shū píng   zǒu 西 zhōu shào nián lòu xuán xiāo   chuāng chuān guò 穿 shī jiān    
cén jiàn zhēn mǎn 滿   fèn nán wěi xiān lěng huī rén xiāo zhū   mén zhì jiān    
fēn fēn wàn shì hái   yōu huái jǐn shě zhān liú shuǐ míng zhōng zhēng chèn yuè duàn   hóng shēn chù cáng xiān    
shuí jiā zhào kōng wén   chǔ qiáo cūn zhī jiàn yān zuì hǎo gēng nóng xiāng le niú   zuì yáng tián