雪梅香 亭皋见月旷然起故园之思

清代 郑文焯
雨初歇,凭高极目送荒寒。揽征蓬千里,烟光澹著愁颜。 秋尽林皋到残月,夜明楼阁起虚澜。雁声落,笛里人家,犹梦关山。 无端。换离景,一片伤心,画出应难。水阔天低,望中故国云还。 乱叶从风诉飘泊,晚花凝露泪阑干。归来后、满镜清霜,肠断谁看。
chū xiē   píng gāo sòng huāng hán lǎn zhēng péng qiān yān   guāng dàn zhù chóu yán    
qiū jǐn lín gāo dào cán yuè   míng lóu lán yàn shēng luò   rén jiā yóu   mèng guān shān    
duān huàn jǐng   piàn shāng xīn huà   chū yìng nán shuǐ kuò tiān wàng zhōng   guó yún hái      
luàn cóng fēng piāo   wǎn huā níng lèi lán gān guī lái hòu mǎn jìng qīng shuāng cháng duàn   shuí kàn