雪梅香 亭皋見月曠然起故園之思

清代 鄭文焯
雨初歇,憑高極目送荒寒。攬征蓬千里,煙光澹著愁顏。 秋盡林皋到殘月,夜明樓閣起虛瀾。雁聲落,笛里人家,猶夢關山。 無端。換離景,一片傷心,畫出應難。水闊天低,望中故國雲還。 亂葉從風訴飄泊,晚花凝露淚闌干。歸來後、滿鏡清霜,腸斷誰看。
chū xiē   píng gāo sòng huāng hán lǎn zhēng péng qiān yān   guāng dàn zhù chóu yán    
qiū jǐn lín gāo dào cán yuè   míng lóu lán yàn shēng luò   rén jiā yóu   mèng guān shān    
duān huàn jǐng   piàn shāng xīn huà   chū yìng nán shuǐ kuò tiān wàng zhōng   guó yún hái      
luàn cóng fēng piāo   wǎn huā níng lèi lán gān guī lái hòu mǎn jìng qīng 滿 shuāng cháng duàn   shuí kàn