雪霁

宋代 陆游
米尽囊空莫问渠,天公自解养迂疏。 雪泥壅路断来客,朝日满窗宜读书。 渐暖横林闻语鸟,乍晴幽圃富嘉蔬。 东家小蹇那须借,早晚吾儿送鹿车。
jǐn náng kōng wèn   tiān gōng jiě yǎng shū  
xuě yōng duàn lái   cháo mǎn chuāng shū  
jiàn nuǎn héng lín wén niǎo   zhà qíng yōu jiā shū  
dōng jiā xiǎo jiǎn jiè   zǎo wǎn ér sòng 鹿 chē