雪霽

宋代 陸游
米盡囊空莫問渠,天公自解養迂疏。 雪泥壅路斷來客,朝日滿窗宜讀書。 漸暖橫林聞語鳥,乍晴幽圃富嘉蔬。 東家小蹇那須借,早晚吾兒送鹿車。
jǐn náng kōng wèn   tiān gōng jiě yǎng shū  
xuě yōng duàn lái   cháo mǎn 滿 chuāng shū  
jiàn nuǎn héng lín wén niǎo   zhà qíng yōu jiā shū  
dōng jiā xiǎo jiǎn jiè   zǎo wǎn ér sòng 鹿 chē