雪霁

唐代 罗隐
南山雪乍晴,寒气转峥嵘。锁却闲门出,随他骏马行。 一竿如有计,五鼎岂须烹。愁见天街草,青青又欲生。
nán shān xuě zhà qíng   hán zhuǎn zhēng róng suǒ què xián mén chū   suí jùn xíng
gān 竿 yǒu   dǐng pēng chóu jiàn tiān jiē cǎo   qīng qīng yòu shēng