雪霽

唐代 羅隱
南山雪乍晴,寒氣轉崢嶸。鎖卻閒門出,隨他駿馬行。 一竿如有計,五鼎豈須烹。愁見天街草,青青又欲生。
nán shān xuě zhà qíng   hán zhuǎn zhēng róng suǒ què xián mén chū   suí jùn 駿 xíng
gān 竿 yǒu   dǐng pēng chóu jiàn tiān jiē cǎo   qīng qīng yòu shēng