雪後玉堂夜直

宋代 欧阳修
雪压宫墙锁禁城,沉沉楼殿景尤清。 玉堂影乱灯交晃,银阙光寒夜自明。 尘暗图书愁独直,人闲铃索久无声。 銮坡地峻谁能到,莫惜宫壶酒屡倾。
xuě gōng qiáng suǒ jìn chéng   chén chén lóu diàn 殿 jǐng yóu qīng
táng yǐng luàn dēng jiāo huǎng   yín quē guāng hán míng
chén àn shū chóu zhí   rén xián líng suǒ jiǔ shēng
luán jùn shuí néng dào   gōng jiǔ qīng