雪后十日日暖雪犹未融

宋代 杨万里
地冻雪起立,檐生冰倒垂。日穿银笋透,风琢玉山欹。 今晓还差暖,清寒退尚迟。生愁便销去,将底伴吟髭。
dòng xuě   yán shēng bīng dǎo chuí chuān yín 穿 sǔn tòu fēng   zhuó shān    
jīn xiǎo hái chà nuǎn   qīng hán tuì 退 shàng chí shēng chóu biàn xiāo 便 jiāng   bàn yín