雪后 其一

宋代 刘攽
高城催戍鼓,病枕听哀鸿。洒竹萧萧雪,开门峭峭风。 消忧樽酒绿,久雨烛花红。旅梦还知路,孤舟向剡中。
gāo chéng cuī shù   bìng zhěn tīng āi hóng 鸿 zhú xiāo xiāo xuě kāi   mén qiào qiào fēng    
xiāo yōu zūn jiǔ 绿   jiǔ zhú huā hóng mèng hái zhī   zhōu xiàng shàn zhōng