雪后暖

宋代 戴复古
先腊梅花谢,不冰溪水流。 早尝春菜饼,暖卸木终裘。 去岁三冬雪,今年百谷秋。 此冬无此瑞,又为老农忧。
xiān méi huā xiè   bīng shuǐ liú  
zǎo cháng chūn cài bǐng   nuǎn xiè zhōng qiú  
suì sān dōng xuě   jīn nián bǎi qiū  
dōng ruì   yòu wèi lǎo nóng yōu