雪后步至江亭

宋代 周紫芝
老人携家无窟穴,晚得一邱藏曲折。今朝日出天色佳,拄杖来看山顶雪。 青山叠叠几十峰,桃竹班班三百节。山晴颜色看转好,老健脚力殊未竭。 出门暮色尚馀霞,步到江亭已生月。归来附火却关门,茶熟诗成意良悦。 客有劝我勿作诗,奈此江山两奇绝。扪须仰面看屋梁,心自知之口无说。 天将此段付诗人,世间那有闲风月。
lǎo rén xié jiā xué   wǎn qiū cáng zhé jīn zhāo chū tiān jiā zhǔ   zhàng lái kàn shān dǐng xuě    
qīng shān dié dié shí fēng   táo zhú bān bān sān bǎi jié shān qíng yán kàn zhuǎn hǎo lǎo   jiàn jiǎo shū wèi jié    
chū mén shàng xiá   dào jiāng tíng shēng yuè guī lái huǒ què guān mén chá   shú shī chéng liáng yuè    
yǒu quàn zuò shī   nài jiāng shān liǎng jué mén yǎng miàn kàn liáng xīn   zhī zhī kǒu shuō    
tiān jiàng duàn shī rén   shì jiān yǒu xián fēng yuè