唐代 张南史
雪,雪。花片,玉屑。结阴风,凝暮节。高岭虚晶, 平原广洁。初从云外飘,还向空中噎。千门万户皆静, 兽炭皮裘自热。此时双舞洛阳人,谁悟郢中歌断绝。
xuě   xuě huā piàn   xiè jié yīn fēng   níng jié gāo lǐng jīng  
píng yuán guǎng 广 jié chū cóng yún wài piāo   hái xiàng kōng zhōng qiān mén wàn jiē jìng  
shòu tàn qiú shí shuāng luò yáng rén   shuí yǐng zhōng duàn jué