雪
雪,雪。花片,玉屑。結陰風,凝暮節。高嶺虛晶,
平原廣潔。初從雲外飄,還向空中噎。千門萬戶皆靜,
獸炭皮裘自熱。此時雙舞洛陽人,誰悟郢中歌斷絕。
xuě
雪
,
xuě
雪
。
。
huā
花
piàn
片
,
yù
玉
xiè
屑
。
。
jié
結
yīn
陰
fēng
風
,
níng
凝
mù
暮
jié
節
。
。
gāo
高
lǐng
嶺
xū
虛
jīng
晶
,
píng
平
yuán
原
guǎng
廣
jié
潔
。
。
chū
初
cóng
從
yún
雲
wài
外
piāo
飄
,
hái
還
xiàng
向
kōng
空
zhōng
中
yē
噎
。
。
qiān
千
mén
門
wàn
萬
hù
戶
jiē
皆
jìng
靜
,
shòu
獸
tàn
炭
pí
皮
qiú
裘
zì
自
rè
熱
。
。
cǐ
此
shí
時
shuāng
雙
wǔ
舞
luò
洛
yáng
陽
rén
人
,
shuí
誰
wù
悟
yǐng
郢
zhōng
中
gē
歌
duàn
斷
jué
絕
。
。