宣州九日闻崔四侍御与宇文太守游敬亭余时登

唐代 李白
九日茱萸熟,插鬓伤早白。 登高望山海,满目悲古昔。 远访投沙人,因为逃名客。 故交竟谁在,独有崔亭伯。 重阳不相知,载酒任所适。 手持一枝菊,调笑二千石。 日暮岸帻归,传呼隘阡陌。 彤襟双白鹿,宾从何辉赫。 夫子在其间,遂成云霄隔。 良辰与美景,两地方虚掷。 晚从南峰归,萝月下水壁。 却登郡楼望,松色寒转碧。 咫尺不可亲,弃我如遗舄。 九卿天上落,五马道旁来。 列戟朱门晓,褰帏碧嶂开。 登高望远海,召客得英才。 紫绶欢情洽,黄花逸兴催。 山从图上见,溪即镜中回。 遥羡重阳作,应过戏马台。
jiǔ zhū shú   chā bìn shāng zǎo bái
dēng gāo wàng shān hǎi   mǎn bēi
yuǎn fǎng 访 tóu shā rén   yīn wèi táo míng
jiāo jìng shuí zài   yǒu cuī tíng
chóng yáng xiāng zhī   zài jiǔ rèn suǒ shì
shǒu chí zhī   tiáo xiào èr qiān dàn
àn guī   chuán ài qiān
tóng jīn shuāng bái 鹿   bīn cóng huī
zài jiān   suì chéng yún xiāo
liáng chén měi jǐng   liǎng fāng zhì
wǎn cóng nán fēng guī   luó yuè xià shuǐ
què dēng jùn lóu wàng   sōng hán zhuǎn
zhǐ chǐ qīn  
jiǔ qīng tiān shàng luò   dào páng lái
liè zhū mén xiǎo   qiān wéi zhàng kāi
dēng gāo wàng yuǎn hǎi   zhào yīng cái
shòu huān qíng qià   huáng huā xìng cuī
shān cóng shàng jiàn   jìng zhōng huí
yáo xiàn chóng yáng zuò   yīng guò tái