玄默斋诗

明代 杨士奇
至道本无为,达人识其原。静居玩群化,通复皆自然。 物理谐妙契,缅邈适大观。怀中老聃书,置之已忘言。 冲澹颐性灵,寂寞卧云山。松柏荫庭外,众卉罗松边。 聊以验气序,随时乐吾天。余始识其人,翩翩复高骞。 何当往从之,俱游象帝先。
zhì dào běn wéi   rén shí yuán jìng wán qún huà   tōng jiē rán
xié miào   miǎn miǎo shì guān huái 怀 zhōng lǎo dān shū   zhì zhī wàng yán
chōng dàn xìng líng   yún shān sōng bǎi yīn tíng wài   zhòng huì luó sōng biān
liáo yàn   suí shí tiān shǐ shí rén   piān piān gāo qiān
dāng wǎng cóng zhī   yóu xiàng xiān