玄默齋詩

明代 楊士奇
至道本無為,達人識其原。靜居玩群化,通復皆自然。 物理諧妙契,緬邈適大觀。懷中老聃書,置之已忘言。 沖澹頤性靈,寂寞臥雲山。松柏蔭庭外,眾卉羅松邊。 聊以驗氣序,隨時樂吾天。余始識其人,翩翩復高騫。 何當往從之,俱游象帝先。
zhì dào běn wéi   rén shí yuán jìng wán qún huà   tōng jiē rán
xié miào   miǎn miǎo shì guān huái zhōng lǎo dān shū   zhì zhī wàng yán
chōng dàn xìng líng   yún shān sōng bǎi yīn tíng wài   zhòng huì luó sōng biān
liáo yàn   suí shí tiān shǐ shí rén   piān piān gāo qiān
dāng wǎng cóng zhī   yóu xiàng xiān