宣庙画猫歌

明代 王鏊
禁柳疏疏还密密,狸奴稳卧阶前日。日长睡起鸣一声,掉尾欲行还不行。 先皇为爱驯且异,呼之即来麾即逝。偶然点缀为写生,毰毸毛衣狮子形。 绛罗垂垂铃索索,目光耽耽透帘箔。纵然未解起捕鼠,鼠辈见之应胆落。
jìn liǔ shū shū hái   wěn jiē qián zhǎng shuì míng shēng diào   wěi xíng hái xíng    
xiān huáng wèi ài xùn qiě   zhī lái huī shì ǒu rán diǎn zhuì wèi xiě shēng péi   sāi máo shī zi xíng    
jiàng luó chuí chuí líng suǒ suǒ   guāng dān dān tòu lián zòng rán wèi jiě shǔ shǔ   bèi jiàn zhī yīng dǎn luò