宣和四年十二月二十四日大雪珠禅客忽至渠以谷山退院来审是否作此示之

宋代 释德洪
翻空渐密呵不止,刷我当门螺髻峰。银椀满盛谈类堕,径松深覆示藏锋。 因徒逃去宁知褊,显自何来不见踪。独拥衲衣成坐睡,地垆瓶泣伴疏慵。
fān kōng jiàn zhǐ   shuā dāng mén luó fēng yín wǎn mǎn shèng tán lèi duò jìng   sōng shēn shì cáng fēng    
yīn táo níng zhī biǎn   xiǎn lái jiàn zōng yōng chéng zuò shuì   píng bàn shū yōng