宣和壬寅仲冬二十六日留别临川陈泰颖

宋代 郑刚中
江南浙东千里遥,雁聚沙汀无定迹。 偶然握手如平一,祗恐前身已相识。 不然安得一羁旅,披露烦君出金石。 我今漂泊又西去,草草分襟实堪惜。 孤舟漾水如轻叶,何处烟村倚滩碛。 明朝横枕清浪头,梦破霜风正相忆。
jiāng nán zhè dōng qiān yáo   yàn shā tīng dìng
ǒu rán shǒu píng   zhī kǒng qián shēn xiāng shí
rán ān   fán jūn chū jīn shí
jīn piāo yòu 西   cǎo cǎo fēn jīn shí kān
zhōu yàng shuǐ qīng   chǔ yān cūn tān
míng cháo héng zhěn qīng làng tou   mèng shuāng fēng zhèng xiāng