宣城马御史酒阑一夕而西因以寄之御史尝留老

宋代 梅尧臣
三更醉下陵阳峰,平明溪上去无踪。 叉牙铁锁谩横绝,湿橹不惊潭底龙。 断肠吴姬指如笋,欲剥玉棐将何从。 短翎水鸭飞不远,那经细雨山重重。 却顾旧埒老病马,尘沙历尽空龙锺。
sān gēng zuì xià líng yáng fēng   píng míng shǎng zōng  
chā tiě suǒ mán héng jué   shī 湿 jīng tán lóng  
duàn cháng zhǐ sǔn   fěi jiāng cóng  
duǎn líng shuǐ fēi yuǎn   jīng shān chóng chóng  
què jiù liè lǎo bìng   chén shā jìn kōng lóng zhōng