萱草
不尽人间万古愁,却评萱草解忘忧。
开花若总关憔悴,谁信浮生更白头。
bù
不
jìn
尽
rén
人
jiān
间
wàn
万
gǔ
古
chóu
愁
,
què
却
píng
评
xuān
萱
cǎo
草
jiě
解
wàng
忘
yōu
忧
。
kāi
开
huā
花
ruò
若
zǒng
总
guān
关
qiáo
憔
cuì
悴
,
shuí
谁
xìn
信
fú
浮
shēng
生
gèng
更
bái
白
tóu
头
。