萱草
不盡人間萬古愁,卻評萱草解忘憂。
開花若總關憔悴,誰信浮生更白頭。
bù
不
jìn
盡
rén
人
jiān
間
wàn
萬
gǔ
古
chóu
愁
,
què
卻
píng
評
xuān
萱
cǎo
草
jiě
解
wàng
忘
yōu
憂
。
kāi
開
huā
花
ruò
若
zǒng
總
guān
關
qiáo
憔
cuì
悴
,
shuí
誰
xìn
信
fú
浮
shēng
生
gèng
更
bái
白
tóu
頭
。