席子泽盘礡图赞

宋代 黄庭坚
百遇毒而成医,九折臂而信道。 慈子而长人之幼,爱亲而寿人之老。 盖尝饮长桑之丸,而得耆域之草。 此天地之仁气也,而席子以游方之内。 知万化之如今,忘一世之遗我。 临流渥足,脱帽箕坐。 寄槁竹以孤唳,哂秋叶之惊堕。 此天地之义气也,而席子以游方之外。 观壑若陵,对卿若兵。 客或箴之曰:俯仰之间,祸之橐也。 虎不可暴,河不可乘。 席子笑而应之曰:此天地之强阳气也,谁能以久生於是方。 嘘竹莩,致膜眼。 吟弄风月,使客忘返。 吾但怪其多能不穷,不知去方朔之近远。
bǎi ér chéng   jiǔ zhé ér xìn dào
zi ér cháng rén zhī yòu   ài qīn ér shòu 寿 rén zhī lǎo
gài cháng yǐn cháng sāng zhī wán   ér zhī cǎo
tiān zhī rén   ér zi yóu fāng zhī nèi
zhī wàn huà zhī jīn   wàng shì zhī
lín liú   tuō mào zuò
gǎo zhú   shěn qiū zhī jīng duò
tiān zhī   ér zi yóu fāng zhī wài
guān ruò líng   duì qīng ruò bīng
huò zhēn zhī yuē   yǎng zhī jiān   huò zhī tuó
bào   chéng
zi xiào ér yīng zhī yuē   tiān zhī qiáng yáng   shuí néng jiǔ shēng shì fāng
zhú   zhì yǎn
yín nòng fēng yuè   shǐ 使 wàng fǎn
dàn guài duō néng qióng   zhī fāng shuò zhī jìn yuǎn