息中山亭子

明代 唐顺之
日日尘沙里,深愁行路难。孤亭自超旷,过客暂盘桓。 霜重飘梧叶,云轻度石栏。不能千日醉,幸托一枝安。
chén shā   shēn chóu xíng nán tíng chāo kuàng guò   zàn pán huán    
shuāng zhòng piāo   yún qīng shí lán néng qiān zuì xìng   tuō zhī ān