息斋竹石古木为会稽韩季博士题

元代 张翥
老竹叶稀多秃枝,新竹碧润含幽姿。箨中龙子振春蛰,突出雷雨头参差。 旁蹲怪石石罅裂,裂处恍惚疑龙穴。山中有树皆十围,活干撑青死槎折。 霜皮食尽乾藓文,半顶斩立双桠分。最后一枝身出群,垂枝倒走阴崖云。 李侯标致不可得,小字亲题别涂黑。纵横不在摩诘下,萧爽直与洋州敌。 玉堂学士欣见之,浓墨大书真崛奇。森然一片铁石笔,妙甚七字琼瑰词。 此诗此画今两绝,把玩微风动毛发。只应真宰泣雕镂,一夜山窗冷秋月。
lǎo zhú duō zhī   xīn zhú rùn hán yōu 姿 tuò zhōng lóng zi zhèn chūn zhé   chū léi tóu cēn    
páng dūn guài shí shí xià liè   liè chù huǎng lóng xué shān zhōng yǒu shù jiē shí wéi huó   gàn chēng qīng chá zhé    
shuāng shí jǐn qián xiǎn wén   bàn dǐng zhǎn shuāng fēn zuì hòu zhī shēn chū qún chuí   zhī dào zǒu yīn yún    
hóu biāo zhì   xiǎo qīn bié hēi zòng héng zài jié xià xiāo   shuǎng zhí yáng zhōu    
táng xué shì xīn jiàn zhī   nóng shū zhēn jué sēn rán piàn tiě shí miào   shén qióng guī    
shī huà jīn liǎng jué   wán wēi fēng dòng máo zhǐ yìng zhēn zǎi diāo lòu   shān chuāng lěng qiū yuè