戏赠王古直

明代 李东阳
王郎诗穷人共知,王郎书法穷于诗。亦知二者关造化,学成便有穷相随。 腰金拖玉自有相,安用效此伎俩为。长安尘中走仆仆,面皮皴皱瘦且黧。 出门信脚自来往,酒醒不记东君谁。囊无百钱有数纸,码瑙照案堆琉璃。 问渠宝此亦安用,寒不可絮饥可糜。渠言俗士岂解此,肥肉火酒甘如饴。 十年远游得奇货,恨不归诧妇与儿。功名事业付杯酒,尚复与子争毫釐。 世间巧拙各万状,看渠非黠还非痴。挥毫赠君莫浪喜,我诗不是琼琚辞。
wáng láng shī qióng rén gòng zhī   wáng láng shū qióng shī zhī èr zhě guān zào huà xué   chéng biàn yǒu 便 qióng xiāng suí    
yāo jīn tuō yǒu xiāng   ān yòng xiào liǎng wèi cháng ān chén zhōng zǒu miàn   cūn zhòu shòu qiě    
chū mén xìn jiǎo lái wǎng   jiǔ xǐng dōng jūn shuí náng bǎi qián yǒu shù zhǐ   nǎo zhào àn duī liú li    
wèn bǎo ān yòng   hán yán shì jiě féi   ròu huǒ jiǔ gān    
shí nián yuǎn yóu huò   hèn guī chà ér gōng míng shì bēi jiǔ shàng   zi zhēng háo    
shì jiān qiǎo zhuō wàn zhuàng   kàn fēi xiá hái fēi chī huī háo zèng jūn làng   shī shì qióng