戏赠柴镰
割鸡割肉两无关,渐被尘埃掩旧颜。今日偶然翻眼底,当年曾不去腰间。
锋芒易挫终成钝,草莽难除且退闲。延濑歌残人亦老,岂宜携手再登山。
gē
割
jī
鸡
gē
割
ròu
肉
liǎng
两
wú
无
guān
关
,
jiàn
渐
bèi
被
chén
尘
āi
埃
yǎn
掩
jiù
旧
yán
颜
。
。
jīn
今
rì
日
ǒu
偶
rán
然
fān
翻
yǎn
眼
dǐ
底
,
dāng
当
nián
年
céng
曾
bù
不
qù
去
yāo
腰
jiān
间
。
。
fēng
锋
máng
芒
yì
易
cuò
挫
zhōng
终
chéng
成
dùn
钝
,
cǎo
草
mǎng
莽
nán
难
chú
除
qiě
且
tuì
退
xián
闲
。
。
yán
延
lài
濑
gē
歌
cán
残
rén
人
yì
亦
lǎo
老
,
qǐ
岂
yí
宜
xié
携
shǒu
手
zài
再
dēng
登
shān
山
。
。