惜哉行 其二

明代 魏学洢
十年拭一剑,用尽华阴土。忽然被摧折,霜锋陷如龋。 既璺不可合,既缺不可补。呼水再炉锤,寸心苦复苦。
shí nián shì jiàn   yòng jìn huá yīn rán bèi cuī shé shuāng   fēng xiàn    
wèn   quē shuǐ zài chuí cùn   xīn